Tự truyện 'Sự thật không tranh cãi' của Mike Tyson (Kỳ 23): “Chết” vì kiêu ngạo

Tự truyện 'Sự thật không tranh cãi' của Mike Tyson (Kỳ 23): “Chết” vì kiêu ngạo

22:32 11-07-2018

Cuốn tự truyện Undisputed Truth (tạm dịch: “Sự thật không tranh cãi”) phản ánh khá chính xác cuộc đời quằn quại của “Mike Thép”, một thanh niên Mỹ da màu tưởng như đã thoát được lớp đáy xã hội nhưng lại bị nhấn sâu hơn bởi bản tính ngông cuồng đầy bản năng của mình…


(Tiếp kỳ 22)

Ngập chìm trong rượu và sex khiến Mike ngày càng tăng cân và thể lực cũng giảm sút theo đó. Nhưng những chiến thắng dễ dàng trên các sàn đấu khiến anh ảo tưởng về sức mạnh của mình và ngày càng sa đọa. Và điều gì phải đến đã đến khi Mike thất bại thê thảm trước Buster Douglas, kết thúc những tháng ngày sống trên “ngai vàng” của ông vua knock-out.

TẬP LUYỆN… TRÊN GIƯỜNG

Ngày 8/1/1990, tôi đáp chuyến bay đến Tokyo mà trong lòng không muốn chút nào. Khi ấy tôi không còn quan tâm đến chuyện đánh đấm mà chỉ nghĩ đến chuyện hưởng thụ và vui vẻ với các em. 

Khi đặt chân lên chuyến bay ấy, tôi đã tăng 30 pound (hơn 13,5 kg). Quá lo ngại với thể trạng của tôi, Don King đã bày ra trò cá cược. Tôi sẽ nhận được một món tiền thưởng lớn nếu kịp lấy lại cân nặng như cũ trước trận đánh trong vòng 1 tháng.

Tôi không hề xem Buster Douglas (đối thủ trong trận đánh tiếp theo) vào đâu cả. Tôi thậm chí chả buồn xem qua những trận đánh của anh ta qua băng ghi hình. Nếu như tôi đã có thể đo ván những đối thủ từng đo ván Douglas, tại sao tôi lại còn phải bận tâm đến Douglas làm gì nữa. 

Tôi đã học theo Harry Greb, người đã từng tự tin đến mức tuyên bố không thèm tập luyện trước một trận đánh. Nhưng Greb nói thế chỉ là một đòn tâm lý để làm đối phương mất bình tĩnh. 

Còn tôi... không tập thật, không tập một chút nào. Buổi sáng, tôi thức dậy chạy vài vòng rồi lao ngay vào giường của mình, không mảy may để tâm đến trận đấu dù cho người ta cảnh báo tôi là Douglas đang tập như điên để có thể đánh bại tôi. 


Vì thừa cân nên tôi không ăn gì cả. Tôi vừa muốn lấy lại thể trạng như trước, đồng thời lấy món tiền thưởng mà Don King đã hứa. Vì thể tôi chỉ uống một loại súp giúp đốt chất béo và “ăn” người dọn phòng thay cho bữa chính. 

Việc này hơi lạ lùng. Phụ nữ Nhật Bản nổi tiếng là mắc cỡ và ít chịu cởi mở, nhưng những người con gái Nhật mà tôi gặp đều thuộc nhóm... thiểu số. Mọi người cứ hỏi tôi là bọn con gái Nhật làm việc ấy như thế nào, tôi trả lời: chả nhớ, làm nhiều quá và gấp gáp quá làm sao mà nhớ được.

Tôi thậm chí không phải trả tiền cho những người dọn phòng để được mây mưa bởi tất cả họ đều tự nguyện. Nhưng vì tôi luôn chi rất đậm nên những lần sau họ... kéo thêm bạn tới. “Thưa ngài Tyson, đây là bạn em,”  họ nói. “Hôm nay cho bạn ấy tham gia với bọn mình cho vui nhé”.

THƯỢNG ĐÀI VỚI KHỐI LƯỢNG 100 KG

Bên cạnh “cô dọn phòng và những người bạn”, tôi còn tranh thủ liên lạc lại với một cô nàng mà mình đã từng quan hệ trong chuyến đi tới Nhật Bản trước đây. Lần ấy tôi vẫn chưa ly dị với Robin và cô ấy cũng đi cùng tôi. 

Nhưng chỉ cần Robin ra ngoài shopping là tôi lập tức lên lầu và... đánh lẻ. 2 năm rồi không gặp, nàng đã lớn hơn và đẹp hơn lần trước. Tôi đã giấu tiệt cô nàng này với Don King và những người khác, tôi không muốn nàng xấu hổ và sợ sệt.

Đấy là quá trình tập luyện của tôi cho trận đánh với Douglas. Gần sát trận đấu, tôi mới chịu bước lên sàn tập và đấm vài cú chiếu lệ. Một vài buổi tập như thế đã mở cửa cho người hâm mộ Nhật Bản vào xem. 

Không phải ai cũng có vé xem tôi đấu với Douglas nên họ tranh thủ vào xem tôi tập. Sau này tôi mới biết Don King đã thu mỗi người 60 USD để được vào xem một buổi tập chiếu lệ của tôi. 

Số tiền thu được từ việc này tất nhiên là một con số khổng lồ mà tôi hoàn toàn không chạm được đến 1 xu. Don King theo dõi tôi tập, gật gù ra vẻ am hiểu. 


Nhưng lão không biết như thế nào là tập luyện nghiêm túc, không biết võ sĩ nào đang đạt phong độ cao. Lão thậm chí còn không biết buộc dây găng tay, lão chỉ biết tiền và tiền mà thôi.

Một ngày trước trận đánh, tôi cân nặng 220,5 pound (100 kg). Chưa bao giờ tôi thượng đài với một khối lượng nặng đến như vậy. Nhưng tôi vẫn nhận được món tiền thưởng từ Don.

Tôi không hề chú ý đến những thông tin liên quan đến Douglas. Sau này tôi mới biết anh ấy có quá nhiều động lực để mang vào trận đánh. Vợ anh ấy vừa mới qua đi vì bệnh nan y, không lâu sau đến lượt mẹ anh ấy mất. 

HBO dội rất nhiều tin về việc này, làm nhiều phóng sự để trận đánh thêm phần kịch tính. Nhưng tôi kiêu ngạo đến mức nếu biết chuyện, tôi sẽ nói: “Vậy thì tôi sẽ tiễn anh ta về địa ngục để hội ngộ với mẹ mình”.

HẾT RỒI NHÀ VÔ ĐỊCH

Chúng tôi đánh nhau vào lúc 9 giờ sáng để thuận lợi cho việc theo dõi của khán giả Mỹ. Vừa bước lên sàn, tôi nhận ra ngay mình không còn là Tyson của những trận đánh trước đó nữa. 

Tôi nặng nề và đánh bừa bãi. Tôi tung ra rất nhiều cú đấm với hết lực tay vì tin chỉ trúng một cú là Douglas sẽ vô phương gượng dậy. 

Nhưng Douglas đã chuẩn bị cho cuộc đấu này rất tốt, cả về chiến thuật, kỹ thuật lẫn tinh thần. Anh ấy tận dụng sải tay dài của mình để không cho tôi áp sát và tung ra những cú đấm cận tay. Đến khi tôi dùng toàn bộ sức nặng cơ thể để đấm thì anh ấy lập tức ôm tôi lại, rất thông minh.


Còn về phần mình, tôi cứ thế mà đấm, đấm ngu đấm ngốc, đấm bậy đấm ẩu. Tôi kiêu ngạo đến mức không thèm lắc đầu theo kỹ thuật, cứ như thể là Douglas sẽ chả đời nào có thể đấm mình vậy. 

Nhưng Douglas đã tận dụng rất tốt những khi hết giờ để tung ra những cú đấm bất ngờ. Vậy là tiểu xảo, nhưng nó là một phần của quyền Anh và tôi không bao giờ dùng nó để viện cớ cho thất bại của mình. 

Tôi bị ăn 2 cú đấm ở hiệp 4 và hiệp 5, mắt bắt đầu sưng lên. Đến hiệp 6 thì tôi kiệt sức vì đã vận quá nhiều lực vào những cú đấm vô hại trước đó. Đến hiệp 10, bảo hộ răng của tôi văng ra khỏi miệng, tôi không thể nhấc mình lên nổi nữa. Tôi nghe trọng tài đếm đến 10 bên tai mình trước khi được dìu về góc khán đài.

- Chuyện đếch gì đang xảy ra vậy?

- Ngài bị nốc ao rồi, nhà vô địch ạ. Ngài đã thua.


Tôi đã phải đón nhận một kết cục không thể tránh khỏi. Tôi đã thua trận đấu từ trước khi nó diễn ra. Tôi từ chối tham dự buổi họp báo sau trận đấu vì cần thời gian để vượt qua cú sốc tâm lý. 

Tôi trở về khách sạn, đeo một cặp kính to để che con mắt đang sưng vù, ngạc nhiên vì không thấy cô nàng hầu phòng nào ra chào đón mình cả. Tôi không còn là nhà vô địch nữa, cảm giác thật lạ lẫm. 

Lúc ấy trong đầu tôi diễn ra nhiều luồng suy nghĩ. Chúa không bao giờ trừng phạt những giống loài yếu đuối, chúa chỉ tiêu diệt những con vật khủng khiếp nhất, như khủng long chẳng hạn. Những con vật nhỏ bé không làm Ngài tức giận. Tôi nằm lên giường, trong lòng chợt nghĩ: phải chăng Chúa cũng ganh tỵ với mình!

Một ngày trước trận đánh, tôi ngủ với 2 cô dọn phòng cùng lúc, sau khi 2 cô nàng rời đi thì có thêm 2 nàng khác vào “xa luân chiến”.   

(Còn tiếp)
















Tự truyện 'Sự thật không tranh cãi' của Mike Tyson (Kỳ 21): Dùng rượu và sex để quên đi thực tại trống trải

Tự truyện 'Sự thật không tranh cãi' của Mike Tyson (Kỳ 22): Võ sĩ số 1 hành tinh
Trần Minh
Tin liên quan
Xem thêm
Bản quyền 2018 © THETHAOPLUS.VN - Không sử dụng thông tin trên trang khi chưa được phép